HOÀNG HÔN CUỐI – Trần Hoài Sơn

98,000

Mới

Cuốn tiểu thuyết kết thúc bằng chuỗi thiên thơ, như mô tả lại cảm xúc của chính tác giả với nhân vật của mình: Buổi vô thủy bụi trần rũ sạch Nghiệp âu là, đâu trách chi ai Kiên cường hướng đến ngày mai Nguyện xin núp bóng Phật đài chở che.

Dùng thể loại ngôn tình ngược luyến (tình tiết khiến người đọc rơi lệ, vì nhân vật chịu khổ vì tình, hoặc bị người khác chèn ép ngược đãi không ngóc nổi đầu, mang tâm bệnh…), cây bút trẻ Trần Hoài Sơn lần đầu tiên trình làng cuốn tiểu thuyết đầu tay của mình, tự tin câu chữ, quyết liệt ý tưởng, bằng những chương những trường đoạn như những bức tranh phức hợp đan xen; dẫn người đọc đi trên lối đi hẹp, nhưng đầy hỗn mang cõi sống.

– Nhà văn Võ Thị Xuân Hà –

Lời bình từ nhà văn Sơn Paris “Tôi bị cuốn vào nhịp thở của từng đoạn, từng khúc, tới nỗi đắm đuối, tới nỗi ngụp sâu trong cơn đau, trong tủi hờn, trong ánh hoàng hôn đầy xót xa của “Nàng”… Lâu lắm rồi mới có một cây bút trẻ tái hiện chân thực và nghệ thuật đến thế về cuộc đời của nhân vật. Giọng văn rất lạ và mùi thơ thì tinh tế! Tôi không biết anh ấy đã sống cùng tinh thần và cảm xúc của “Nàng” bằng cách nào, nhưng chắc chắn rằng, bất cứ ai đọc “Hoàng hôn cuối” cũng sẽ bị “ám ảnh” như tôi… Một sự ám ảnh phiêu lưu, tưởng mơ hồ mà lại đau đáu nơi lồng ngực…”

– Nhà văn Sơn Paris-

Sbooks phát hành